NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG VÀ HOAN NGHÊNH TẤT CẢ CÁC BẠN ĐẾN ĐÂY ĐĂNG KÝ THAM GIA VÀO DIỄN ĐÀN BÌNH LIÊU - TỰ DO VÀ MIỄN PHÍ TRỌN ĐỜI 100%
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ” Kỳ1: Quái thai ra đời lúc canh khuya thu vắng VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 38
Join date : 15/03/2012
Age : 26
Đến từ : Bình Liêu

Bài gửiTiêu đề: VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ” Kỳ1: Quái thai ra đời lúc canh khuya thu vắng VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ”   Fri Feb 14, 2014 4:17 pm

VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ”
Kỳ1: Quái thai ra đời lúc canh khuya thu vắng
NVM Blog – Thời gian gần đây, trên internet xuất hiện những trang blog, face book có chung cái tên, cái đuôi là “diễn đàn xã hội dân sự”. Với tên gọi đậm màu sắc dân chủ, hợp với một trào lưu cải lương trên thế giới, bằng những trò ảo thuật chính trị của một nhóm người mang danh nhân sĩ, trí thức, giáo sư, tiến sĩ, cái gọi là diễn đàn xã hội dân sự này như một thứ nấm độc đang tìm cách len lỏi chui vào nhiều ngóc ngách của đời sống. Không chỉ phát tán trên mạng, họ còn cho phô tô coppy, gửi đến cả các cụ hưu trí không dùng “anh-tẹc-nét” để dụ khị, lôi kéo, phục vụ cho những động cơ đen tối. Nhằm giúp những người quan tâm có thể nhận diện, nhìn rõ bộ mặt phản động của DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ, bắt đầu từ hôm nay, NVM Blog mở loạt bài vạch rõ chân tướng loài nấm độc thông tin nguy hiểm này…

        Có thể gọi Diễn đàn xã hội dân sự là quái thai ra đời lúc canh khuya thu vắng không ngoa bởi sự ra đời của nó có nguồn cơn như sau…
        Gán ghép “quá khứ đỏ” cho một “tuyên bố đen”
        0 giờ sáng ngày 23/9/2013,  giữa lúc mọi người đang chìm trong giấc ngủ giữa tiết thu yên bình thì trên internet, với một âm mưu ấp ủ bởi những bàn ay đen ngòm, tại các trang mạng có nội dung xấu độc, phản động như  Bô-shit (Bauxite), Xuân Diện, Ba Sàm, Châu Xuân Nguyễn…đồng loạt tung ra cái gọi là “Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị” (TBTTQDSCT) và “Diễn đàn xã hội dân sự”…Cùng thời điểm này, một số trang mạng cùng mang tên “Diễn đàn xã hội dân sự” được xuất hiện trên các công cụ khác nhau của internet.
        Động thái này với cộng đồng internet chẳng có gì đáng chú ý nhiều bởi nó không khác hòn đá ném ao bèo là mấy. Cộng đồng mạng từ lâu đã “quách tỉnh” với trò hò hét của mấy anh rận chủ. Vài ngày lại đưa ra một tuyên bố, mấy bữa lại quẳng một tuyên ngôn, nửa tháng lại tạo một xì-căng-đan. Nó “bình thường như cân đường hộp sữa” đến mức anh tiến sĩ luật gia họ Cù béo mập có tuyệt thực đến 1 tháng dư luận cũng thừa biết là giả vờ hay chị Phương Uyên có la làng bị công an sờ ngực cũng chẳng ai tin. Cho nên, có “thêm vài trang mạng”, “dăm bảy cái diễn đàn” cũng chẳng mấy ai bận tâm.
        Tuy nhiên, với các nhà dân chủ thì đây vẫn là một sự kiện đáng chú ý, gắn với một nước cờ thâm độc. Ngay sáng hôm sau, Báo Bồn Cầu (BBC) đã có bài tán dương và để cho các nhà dân chủ đứng sau phong trào này lên tiếng. Qua đó, lộ rõ ý đồ của họ. Tờ báo này cho biết, nhóm khởi xướng Diễn đàn Xã hội Dân sự vẫn là những trí thức “phản biện độc lập và quen thuộc” như Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Lê Đăng Doanh ở Hà Nội và Tương Lai ở Sài Gòn. Họ đã lố bịch coi thời điểm ra đời diễn đàn là sơn hà “nguy hiến” và chọn thời điẻm Diễn đàn ra đời sau khi “Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị” được phổ biến vào đúng ngày “Mùa thu rồi, ngày hăm ba, ta đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến…” vang vọng thúc giục vào tháng 9 năm 1945. Và với một sự so sánh đầy khập khiễng đến mức không biết xấu hổ, họ lếu láo gọi bản tuyên bố này bằng một cái tên khác “tuyên bố 23-9”.
        Nhưng khác với những lần tuyên bố trước, cái gọi là DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ có vẻ hoạt động khá tinh vi. Điều đầu tiên có thể thấy là ở ngay nội hàm tên gọi đã cho thấy nó có vẻ như không phải là một hội, một nhóm nào cụ thể, càng không phải là một đảng phái vô thừa nhận. Với tên gọi này, có vẻ như nhóm sáng lập hi vọng sẽ tập hợp được một lực lượng đông đảo mà họ cho là “nững tiếng nói đó của các tổ chức và nhóm như Hội đồng Giám mục, nhóm các chức sắc tôn giáo, nhóm công dân tự do, nhóm Tuyên bố 258, câu lạc bộ NoU, v.v., hoặc của nhiều cá nhân ở trong và ngoài nước mang tinh thần yêu nước và khát vọng dân chủ…”. Với kiểu lập lờ “một mũi tên trúng hai con chim” này, diễn đàn vừa có vẻ như không bị hạn chế bởi phạm vi hoạt động lại vừa không bị chế tài bởi các quy định về lập hội tại Sắc lệnh số 102/SL/L004 ngày 20 tháng 5 năm 1957,Bộ Luật Dân sự 2005; Luật Tổ chức Chính phủ, Nghị định số 45/2010 của Chính phủ…Nó cũng có vẻ như có thể “mũi né” được Nghị định 72/2013 của Chính phủ về quản lý thông tin điện tử mới vừa ban hành chưa ráo mực, khi mà chủ thể điều hành diễn đàn dường như không thuộc về một cá nhân cụ thể mà tùm lum, ba la…
      Tuy nhiên, họ đã lầm, tất cả những chiêu thức thủ đoạn tinh vi đó không qua mắt được các nhà quản lý cũng như quần chúng chân chính (điều này chúng tôi sẽ phân tích cụ thể ở các bài viết sau).
      Dẫu vậy, những kẻ đứng sau giật dây với thói quen ngông cuồng và ảo tưởng, ngỡ bàn tay che nổi mặt trời vẫn vô hình trung bộc lộ bộ mặt phản động bằng những phát ngôn và dấu vết thông tin để lại.

      Chủ xị Nguyễn Quang A – từ đứng đầu đến “đội sổ”
Ông tiến sĩ tin học Nguyễn Quang A, cũng giống như các lần trước, lại lộ diện là một trong những người “chủ chòm” của cái gọi là Diễn đàn xã hội dân sự. Ông ta kêu gọi: “Tất cả mọi người không phân biệt về chính trị, thuộc nhiều đảng phái chính trị khác nhau, thuộc nhiều chính kiến khác nhau đều được hoan nghênh cả miễn là thống nhất ở điểm dân chủ hóa,” Ông A cũng hồ đồ khi kêu gọI cả  các đảng viên Đảng Cộng sản tham gia diễn đàn và tỏ ra rất huênh hoang tuyên bố: “cảnh báo chính quyền là ‘sự trấn áp sẽ không mang lại kết quả gì”. Một điều khác biệt so với bản tuyên bố 72, tại bản Tuyên bố 23-9, ông tiến sĩ Nguyễn Quang A không đứng ở vị trí số 1 mà chuyển xuống vị trí 130,  đội sổ cuối cùng trong danh sách 130 nhân sĩ trí thức đầu tiên ký tên vào bản tuyên bố.
Nhưng với cơ cấu tổ chức bao gồm:
NHÓM CỐ VẤN
1- Nguyễn Đình Đầu (nhà nghiên cứu, TPHCM); 2- Lê Hiếu Đằng (luật gia, TPHCM); 3- Hà Sĩ Phu (TS Nguyễn Xuân Tụ, Đà Lạt); 4- Nguyên Ngọc (nhà văn, Hội An); 5- Nguyễn Huệ Chi (Gs, Hà Nội); 6- Chu Hảo (Gs, Hà Nội); 7- Nguyễn Quang A (Hà Nội); 8- Đinh Xuân Quân (Ts, Hoa Kỳ, Afganistan)
NHÓM TRỊ SỰ
Nguyễn Quang A cùng một số thành viên
Chỉ nhìn vào bảng danh sách trên, đã đủ cho thấy vai trò nòng cốt của một số nhân sĩ, trí thức gần đây hay có tiếng nói đối lập. Trong đó, TS Nguyễn Quang A có mặt ở cả vị trí cố vấn và trị sự, cho thấy Nguyễn Quang A là một mắt xích quan trọng của diễn đàn này.
        Với sự ra đời và những tuyên bố như vậy, Diễn đàn xã hội dân sự có mục tiêu tốt đẹp vì sự phát triển của cộng đồng xã hội tại Việt Nam không? Đằng sau các hoạt động của diễn đàn này là gì? Nó là một tổ chức hay là một mạng xã hội? Thực chất nó nhằm mục tiêu gì, đã và đang có những sai phạm gì?
        Tác giả: Nguyễn Văn Minh nguyenvanminhbqdblogspot.com sẽ phân tích trong những bài viết tới đây
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://binhlieu.eazy.vn/
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 38
Join date : 15/03/2012
Age : 26
Đến từ : Bình Liêu

Bài gửiTiêu đề: SỰ THẬT BẼ BÀNG CỦA KẺ ĐI TÌM MIỀN ĐẤT HỨA   Fri Feb 14, 2014 4:33 pm

SỰ THẬT BẼ BÀNG CỦA KẺ ĐI TÌM MIỀN ĐẤT HỨA
NVM FB – Nhân đọc câu chuyện về người lính Đức nhảy qua hàng rào chiến tuyến trở về phía bên kia, lại chợt nhớ đến chuyện Bùi Tín – tuổi xế chiều ở Pari…Đã là người lính, không gì nhục nhã bằng sự quay lưng lại với đồng đội, quay súng lại nơi chiến trường mình đã chiến đấu. Phân định đúng sai thì có nhiều cách nói nhưng quy luật thường thấy là loài chim khôn không bỏ bầy, con ngựa đau cả tàu vẫn không ăn cỏ. Còn nói đơn giản dễ hiểu hơn thì như Hồng Thanh Quang:
Xưa nay cái bọn chiêu hồi
Sớm muộn cũng bị kẻ cười người chê…
        Karel Phùng viết: Bức ảnh đi vào lịch sử và được giới truyền thông sử dụng để tuyên truyền trong nhiều năm liền. Ngày 15 tháng 8 năm 1961, ông Conrad Schuman, khi ấy là hạ sĩ quan của CHDC Đức đã nhảy qua hàng rào chạy sang tây Đức và ông Peter Leibing, một phóng viên nhiếp ảnh đã chụp được giây phút hiếm hoi đó. Tuy nhiên ít người biết kết cục của nhân vật này không có hậu! Sang tây Đức làm nửa năm chăm sóc người bệnh, sau đó làm việc trong một chỗ làm rượu vang. Sau khi bức tường đổ, những người bạn cũ thời trước và thậm chí cả đồng đội cũ cũng đều xa lánh ông. Sợ hãi vì đâu không rõ khiến cho ông không dám về thăm mẹ và em gái của mình sau 28 năm xa cách. Với người xung quanh ông luôn miệng "Quê hương tôi là Bayern" tuy nhiên ông không thể tự lừa dối mình. Ông đã tự kết liễu cuộc đời cách đây hơn 15 năm tức là sau 37 năm kể từ khi trốn chạy bằng cách treo cổ”.
        Bài dịch trên blog Khù Văn Khoằm nói rõ hơn về sự kiện này:
Khoảnh khắc định mệnh

Không chủ định trước, khoảng 4h chiều ngày 15/8/1961, anh lính Conrad Schumann 19 tuổi bất ngờ nhảy qua ranh giới ngăn cách hai miền Đông Đức - Tây Đức trong Chiến tranh lạnh. Khi đó, Schumann đang nhận nhiệm vụ canh gác công trường xây dựng bức tường Berlin ở góc phố Ruppinerstraße and Bernauerstraße.

Ranh giới này trong ngày thứ 3 xây dựng mới chỉ là một hàng rào dây thép gai thấp tè, nằm sát mặt đất. Phía bên kia, những người Tây Đức hét lên với Schumann "Qua đây đi". Và trong một tích tắc, người lính trẻ băng qua ranh giới. Khoảnh khắc đó tình cờ được nhiếp ảnh gia Peter Leibing ghi lại. Nó trở thành một trong những bức ảnh nổi tiếng nhất thời Chiến tranh lạnh.



Bức ảnh nổi tiếng ghi lại khoảnh khắc Conrad Schumann vượt qua Bức tường Berlin.

Đặt chân sang miền Tây Đức, Schumann lập tức lao vào một chiếc ô tô cảnh sát đã chờ sẵn. Về sau, người đàn ông này nhớ lại thời khắc làm thay đổi cả cuộc đời mình: "Tâm trí tôi căng thẳng tột cùng. Tôi rất sợ hãi. Tôi nhảy qua, lao vào xe trong... 3, 4 giây và mọi thứ vụt qua đi". Sự giải thoát cuối cùng Sang Tây Đức, Schumann định cư tại Bavaria. Hai năm sau, ông cưới vợ và có 1 cậu con trai.

Ông liên tục thay đổi công việc trong thời gian đầu mới sang và cuối cùng là làm việc tại nhà máy lắp ráp ô tô của Audi trong 27 năm

Rời bỏ Đông Đức mang theo rất nhiều hy vọng về một cuộc sống mới, nhưng thực tế, Conrad Schumann đã không tìm thấy cái mình trông đợi. Thứ đầu tiên Schumann hỏi xin ở trụ sở cảnh sát Tây Đức chỉ là một chiếc bánh sandwich. Và tất cả những gì ông mang trong mình khi sang bên kia bức tường Berlin, là sự đau khổ cùng cực vì đã phản bội lời thề và bỏ lại đồng đội của mình.

Cô đơn và tuyệt vọng, Schumann chỉ biết tìm đến rượu để khuây khỏa suốt những ngày tháng sau này. Bức ảnh và sự nổi tiếng "bất đắc dĩ" đã thay đổi cuộc đời Conrad Schumann, nhưng có lẽ không theo cách mà ông mong muốn. Ông được mời xuất hiện trong nhiều sự kiện, ký tên trên các áp phích có tên mình và tham dự hàng trăm cuộc phỏng vấn mà phần nhiều nội dung chỉ xoay quanh sự kiện ngày 15/8/1961.

Nhưng đằng sau "ánh hào quang nhân tạo" là một cuộc sống cô đơn, mệt mỏi. Ông đã bị giới chức Tây Đức "vắt kiệt như một quả chanh" trong các cuộc thẩm vấn tìm kiếm thông tin mà ông không hề nắm giữ. Thậm chí, khi từng có ý muốn vượt sang phía bên kia bức tường Berlin để về thăm nhà, ông đã bị cảnh sát Tây Đức phát hiện và ngăn chặn ở phút cuối.

Sau khi bức tường Berlin được dỡ bỏ, Schumann quyết định quay trở về sống ở quê nhà.

Bộ máy tuyên truyền phương Tây đã tô vẽ để ông trở thành một "người hùng", "biểu tượng của tự do". Nhưng với những người dân ở quê hương, ông mãi là kẻ phản bội đê hèn. "Có nhiều người không nói chuyện với tôi", ông nói.

Những đồng đội cũ không muốn giao du với ông. Thậm chí, ông cũng không được chào đón ở chính gia đình của mình. Anh lính trẻ Schumann khi đó đã trở thành một người đàn ông trung niên béo lùn, hai cánh tay đầy hình xăm.
Bức ảnh chụp khoảnh khắc Schumann nhảy qua ranh giới Đông - Tây vẫn là một bức ảnh nổi tiếng, được phát hành với số lượng lớn và bán rất chạy cho du khách tới thăm di tích Bức tường Berlin. Nhưng nhân vật chính đã thay đổi đến mức khó có thể nhận ra.

Một buổi sáng thứ 7 năm 1998, vợ Schumann tìm thấy xác chồng mình treo trên một cành cây gần nhà tại Kipfenberg. Ông đã tự tử ở tuổi 56 mà không để lại lời trăng trối. Cảnh sát cho biết, họ không tìm thấy bất cứ điểm gì đáng chú ý, động cơ cũng không rõ ràng.

Người ta cho rằng, sự xa lánh của những người xung quanh và áp lực dư luận đè nặng đã khiến ông trầm cảm và cuối cùng tự giải thoát bằng cái chết
Còn đây là câu chuyện của Bùi Tín được nhà báo Nguyễn Đăng An ghi lại trong “Bùi Tín – tuổi xế chiều ở pa-ri”
“…Nhân thể tôi nói luôn cho Bùi Tín biết nỗi đau mà Bùi Tín phải gánh chịu khi chọn con đường chống lại nhân dân mình. Tôi hỏi: “ông có biết về 3 nỗi đau mà ông đang phải chịu đựng không?”. Bùi Tín trả lời: “Tôi không biết?”. “ông có muốn nghe không?”. “Có”.






“Nỗi đau thứ nhất, ông bị nhân dân Việt Nam coi như một Trần ích Tắc phản nước hại dân. ở Việt Nam ai cũng căm ghét Bùi Tín. Ai cũng cho rằng Bùi Tín là kẻ vô ơn bạc nghĩa.
Nỗi đau thứ hai, giới trí thức ở hải ngoại cho rằng Bùi Tín được ăn rất nhiều lộc của Việt Nam mà trở cờ như vậy là “thất đức, khó tin”. Trong một lần cùng tiến sĩ Trần Ngọc Vương đến thăm họa sĩ Lê Bá Đảng, Đặng Tiến, nhà phê bình nổi tiếng ở hải ngoại, đã nhận xét: “Bùi Tín thuộc loại ăn cháo đái bát không đáng chơi”. Ngay đến Võ Văn ái, tờ Quê mẹ và Nguyễn Gia Kiểng tờ Thông luận rất phản động cũng viết bài miệt thị coi Bùi Tín là “phần tử bất hảo không đáng tin”.
Nỗi đau thứ ba, nhiều Việt kiều yêu nước không thể tin được hành động chạy trốn của Bùi Tín nên đoán già đoán non rằng Bùi Tín giả danh đào nhiệm để hoạt động gián điệp. Chính vì lẽ đó có người đã cho Bùi Tín vay khá nhiều tiền mà mãi đến nay vẫn không dám đòi”.
Nghe tôi nói, Bùi Tín ngồi bất động trên chiếc ghế bọc vải trắng của nhà hàng tầm bậc trung ở thủ đô Paris hoa lệ. Trong ánh đèn nhập nhòa, mặt Bùi Tín trắng bệch không còn một giọt máu. Đúng là Bùi Tín đang ngấm vị đắng chát của ba nỗi đau cay đắng này. Tôi tiếp tục: “Bùi Tín nên biết rằng, Bùi Tín giống như quả chanh có ít nước đã bị người ta vắt sạch. Nay quả chanh vô giá trị, Bùi Tín đã bị người ta vứt vào sọt rác rồi. Bùi Tín có nhận ra điều ấy không?”. Biết trả lời thế nào được. Đúng là tôi đã hỏi khó Bùi Tín. Tôi sẽ không hỏi gì nữa. Tôi ngồi yên để Bùi Tín nhấp nháp ly cà phê gần như vẫn còn nguyên trên bàn.
Lần thứ tư, trước khi về nước, tôi gọi điện mời Bùi Tín ăn bữa cơm chia tay. Lần này tôi hỏi: “ông Bùi Tín có nhớ nước không?”. Như chạm đúng vào mạch cảm xúc thiêng liêng, đang ăn, Bùi Tín bỗng buông đũa, chống tay lên bàn, rơm rớm nước mắt: “Có, mình nhớ nước lắm. Có đêm mình mơ được về nước. Sướng quá mình vất dép đi chân trần chạy dọc theo bờ Hồ, thỉnh thoảng dừng lại đưa tay với những rặng liễu đang rủ bóng xuống mặt hồ xanh biếc. Có lần mình mơ được chạy mấy vòng quanh Hồ Tây lộng gió. ôi những giấc mơ đó sao mà hạnh phúc…”. Tôi hỏi: “Thế ông Bùi Tín có muốn về nước không?”. Bùi Tín nhìn tôi: “An nói đùa đấy chứ”. Tôi khẳng định: “Tôi nói thật 100%”. Bùi Tín thở dài: “Tôi không tin. Tôi nghĩ là họ sẽ không cho tôi về”. Tôi quả quyết: “Với tư cách là một công dân của nước Việt Nam, tôi xin bảo lãnh cho ông về nước”. Bùi Tín hoang mang: “An nói cụ thể hơn xem nào”. “Tất nhiên là phải có điều kiện”, tôi tiếp tục: “Bùi Tín ra đi như thế nào thì hãy trở về như thế”. “Nghĩa là làm sao?”. Bùi Tín hỏi. Tôi trả lời: “Nghĩa là khi đi Bùi Tín lên đài báo chửi bới dân tộc, thì bây giờ Bùi Tín lại lên đài báo tạ lỗi xin đồng bào tha cho những lỗi lầm nghiêm trọng mà Bùi Tín đã mắc phải trong nhiều năm qua. Với bản chất nhân ái cao cả, tôi tin nhân dân Việt Nam sẽ cho Bùi Tín cơ hội được trở về”. Nghe tôi nói, Bùi Tín ngồi lặng im một lát rồi mới tự thú: “Mình không làm được nữa”.
Bùi Tín sinh năm 1927, tính đến nay đã 85 tuổi. Bùi Tín luôn đau ốm, sống đơn độc không bằng hữu và đã sạch vốn bán chữ kiếm tiền. Với đồng lương thất nghiệp nhà nước Pháp cho, Bùi Tín chỉ đủ trả tiền thuê nhà. Bùi Tín phải chạy vạy kiếm tiền nuôi thân và nuôi cả cô Hà, một thợ cắt tóc Hà Nội được Bùi Tín đưa sang cưu mang che chở. Bùi Tín phải sống như thế nào đây ở những năm tháng cuối đời? Tôi biết Bùi Tín đã hiểu rất rõ cái giá cay đắng mà Bùi Tín phải trả cho tham vọng chính trị thái quá một thời của mình.

Biết là sẽ khó làm nhưng còn cách nào tốt hơn con đường trở về với cội nguồn - nơi có truyền thống chỉ “đánh kẻ chạy đi chứ không bao giờ đánh người quay lại”. Chính vì lẽ đó tôi vẫn muốn Bùi Tín hãy dũng cảm hối cải, lên lại đài báo thú tội trước nhân dân, ít ra cũng là để “lập công chuộc tội”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://binhlieu.eazy.vn/
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 38
Join date : 15/03/2012
Age : 26
Đến từ : Bình Liêu

Bài gửiTiêu đề: Re: VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ” Kỳ1: Quái thai ra đời lúc canh khuya thu vắng VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ”   Fri Feb 14, 2014 4:42 pm

[quote="Admin"]SỰ THẬT BẼ BÀNG CỦA KẺ ĐI TÌM MIỀN ĐẤT HỨA
NVM FB – Nhân đọc câu chuyện về người lính Đức nhảy qua hàng rào chiến tuyến trở về phía bên kia, lại chợt nhớ đến chuyện Bùi Tín – tuổi xế chiều ở Pari…Đã là người lính, không gì nhục nhã bằng sự quay lưng lại với đồng đội, quay súng lại nơi chiến trường mình đã chiến đấu. Phân định đúng sai thì có nhiều cách nói nhưng quy luật thường thấy là loài chim khôn không bỏ bầy, con ngựa đau cả tàu vẫn không ăn cỏ. Còn nói đơn giản dễ hiểu hơn thì như Hồng Thanh Quang:
Xưa nay cái bọn chiêu hồi
Sớm muộn cũng bị kẻ cười người chê…
        Karel Phùng viết: Bức ảnh đi vào lịch sử và được giới truyền thông sử dụng để tuyên truyền trong nhiều năm liền. Ngày 15 tháng 8 năm 1961, ông Conrad Schuman, khi ấy là hạ sĩ quan của CHDC Đức đã nhảy qua hàng rào chạy sang tây Đức và ông Peter Leibing, một phóng viên nhiếp ảnh đã chụp được giây phút hiếm hoi đó. Tuy nhiên ít người biết kết cục của nhân vật này không có hậu! Sang tây Đức làm nửa năm chăm sóc người bệnh, sau đó làm việc trong một chỗ làm rượu vang. Sau khi bức tường đổ, những người bạn cũ thời trước và thậm chí cả đồng đội cũ cũng đều xa lánh ông. Sợ hãi vì đâu không rõ khiến cho ông không dám về thăm mẹ và em gái của mình sau 28 năm xa cách. Với người xung quanh ông luôn miệng "Quê hương tôi là Bayern" tuy nhiên ông không thể tự lừa dối mình. Ông đã tự kết liễu cuộc đời cách đây hơn 15 năm tức là sau 37 năm kể từ khi trốn chạy bằng cách treo cổ”.
        Bài dịch trên blog Khù Văn Khoằm nói rõ hơn về sự kiện này:
Khoảnh khắc định mệnh

Không chủ định trước, khoảng 4h chiều ngày 15/8/1961, anh lính Conrad Schumann 19 tuổi bất ngờ nhảy qua ranh giới ngăn cách hai miền Đông Đức - Tây Đức trong Chiến tranh lạnh. Khi đó, Schumann đang nhận nhiệm vụ canh gác công trường xây dựng bức tường Berlin ở góc phố Ruppinerstraße and Bernauerstraße.

Ranh giới này trong ngày thứ 3 xây dựng mới chỉ là một hàng rào dây thép gai thấp tè, nằm sát mặt đất. Phía bên kia, những người Tây Đức hét lên với Schumann "Qua đây đi". Và trong một tích tắc, người lính trẻ băng qua ranh giới. Khoảnh khắc đó tình cờ được nhiếp ảnh gia Peter Leibing ghi lại. Nó trở thành một trong những bức ảnh nổi tiếng nhất thời Chiến tranh lạnh.

[size=18]Bức ảnh nổi tiếng ghi lại khoảnh khắc Conrad Schumann vượt qua Bức tường Berlin.

Đặt chân sang miền Tây Đức, Schumann lập tức lao vào một chiếc ô tô cảnh sát đã chờ sẵn. Về sau, người đàn ông này nhớ lại thời khắc làm thay đổi cả cuộc đời mình: "Tâm trí tôi căng thẳng tột cùng. Tôi rất sợ hãi. Tôi nhảy qua, lao vào xe trong... 3, 4 giây và mọi thứ vụt qua đi". Sự giải thoát cuối cùng Sang Tây Đức, Schumann định cư tại Bavaria. Hai năm sau, ông cưới vợ và có 1 cậu con trai.

Ông liên tục thay đổi công việc trong thời gian đầu mới sang và cuối cùng là làm việc tại nhà máy lắp ráp ô tô của Audi trong 27 năm

Rời bỏ Đông Đức mang theo rất nhiều hy vọng về một cuộc sống mới, nhưng thực tế, Conrad Schumann đã không tìm thấy cái mình trông đợi. Thứ đầu tiên Schumann hỏi xin ở trụ sở cảnh sát Tây Đức chỉ là một chiếc bánh sandwich. Và tất cả những gì ông mang trong mình khi sang bên kia bức tường Berlin, là sự đau khổ cùng cực vì đã phản bội lời thề và bỏ lại đồng đội của mình.

Cô đơn và tuyệt vọng, Schumann chỉ biết tìm đến rượu để khuây khỏa suốt những ngày tháng sau này. Bức ảnh và sự nổi tiếng "bất đắc dĩ" đã thay đổi cuộc đời Conrad Schumann, nhưng có lẽ không theo cách mà ông mong muốn. Ông được mời xuất hiện trong nhiều sự kiện, ký tên trên các áp phích có tên mình và tham dự hàng trăm cuộc phỏng vấn mà phần nhiều nội dung chỉ xoay quanh sự kiện ngày 15/8/1961.

Nhưng đằng sau "ánh hào quang nhân tạo" là một cuộc sống cô đơn, mệt mỏi. Ông đã bị giới chức Tây Đức "vắt kiệt như một quả chanh" trong các cuộc thẩm vấn tìm kiếm thông tin mà ông không hề nắm giữ. Thậm chí, khi từng có ý muốn vượt sang phía bên kia bức tường Berlin để về thăm nhà, ông đã bị cảnh sát Tây Đức phát hiện và ngăn chặn ở phút cuối.

Sau khi bức tường Berlin được dỡ bỏ, Schumann quyết định quay trở về sống ở quê nhà.

Bộ máy tuyên truyền phương Tây đã tô vẽ để ông trở thành một "người hùng", "biểu tượng của tự do". Nhưng với những người dân ở quê hương, ông mãi là kẻ phản bội đê hèn. "Có nhiều người không nói chuyện với tôi", ông nói.

Những đồng đội cũ không muốn giao du với ông. Thậm chí, ông cũng không được chào đón ở chính gia đình của mình. Anh lính trẻ Schumann khi đó đã trở thành một người đàn ông trung niên béo lùn, hai cánh tay đầy hình xăm.
Bức ảnh chụp khoảnh khắc Schumann nhảy qua ranh giới Đông - Tây vẫn là một bức ảnh nổi tiếng, được phát hành với số lượng lớn và bán rất chạy cho du khách tới thăm di tích Bức tường Berlin. Nhưng nhân vật chính đã thay đổi đến mức khó có thể nhận ra.

Một buổi sáng thứ 7 năm 1998, vợ Schumann tìm thấy xác chồng mình treo trên một cành cây gần nhà tại Kipfenberg. Ông đã tự tử ở tuổi 56 mà không để lại lời trăng trối. Cảnh sát cho biết, họ không tìm thấy bất cứ điểm gì đáng chú ý, động cơ cũng không rõ ràng.

Người ta cho rằng, sự xa lánh của những người xung quanh và áp lực dư luận đè nặng đã khiến ông trầm cảm và cuối cùng tự giải thoát bằng cái chết
Còn đây là câu chuyện của Bùi Tín được nhà báo Nguyễn Đăng An ghi lại trong “Bùi Tín – tuổi xế chiều ở pa-ri”
“…Nhân thể tôi nói luôn cho Bùi Tín biết nỗi đau mà Bùi Tín phải gánh chịu khi chọn con đường chống lại nhân dân mình. Tôi hỏi: “ông có biết về 3 nỗi đau mà ông đang phải chịu đựng không?”. Bùi Tín trả lời: “Tôi không biết?”. “ông có muốn nghe không?”. “Có”.

[/font]


[font=Times New Roman]

“Nỗi đau thứ nhất, ông bị nhân dân Việt Nam coi như một Trần ích Tắc phản nước hại dân. ở Việt Nam ai cũng căm ghét Bùi Tín. Ai cũng cho rằng Bùi Tín là kẻ vô ơn bạc nghĩa.
Nỗi đau thứ hai, giới trí thức ở hải ngoại cho rằng Bùi Tín được ăn rất nhiều lộc của Việt Nam mà trở cờ như vậy là “thất đức, khó tin”. Trong một lần cùng tiến sĩ Trần Ngọc Vương đến thăm họa sĩ Lê Bá Đảng, Đặng Tiến, nhà phê bình nổi tiếng ở hải ngoại, đã nhận xét: “Bùi Tín thuộc loại ăn cháo đái bát không đáng chơi”. Ngay đến Võ Văn ái, tờ Quê mẹ và Nguyễn Gia Kiểng tờ Thông luận rất phản động cũng viết bài miệt thị coi Bùi Tín là “phần tử bất hảo không đáng tin”.
Nỗi đau thứ ba, nhiều Việt kiều yêu nước không thể tin được hành động chạy trốn của Bùi Tín nên đoán già đoán non rằng Bùi Tín giả danh đào nhiệm để hoạt động gián điệp. Chính vì lẽ đó có người đã cho Bùi Tín vay khá nhiều tiền mà mãi đến nay vẫn không dám đòi”.
Nghe tôi nói, Bùi Tín ngồi bất động trên chiếc ghế bọc vải trắng của nhà hàng tầm bậc trung ở thủ đô Paris hoa lệ. Trong ánh đèn nhập nhòa, mặt Bùi Tín trắng bệch không còn một giọt máu. Đúng là Bùi Tín đang ngấm vị đắng chát của ba nỗi đau cay đắng này. Tôi tiếp tục: “Bùi Tín nên biết rằng, Bùi Tín giống như quả chanh có ít nước đã bị người ta vắt sạch. Nay quả chanh vô giá trị, Bùi Tín đã bị người ta vứt vào sọt rác rồi. Bùi Tín có nhận ra điều ấy không?”. Biết trả lời thế nào được. Đúng là tôi đã hỏi khó Bùi Tín. Tôi sẽ không hỏi gì nữa. Tôi ngồi yên để Bùi Tín nhấp nháp ly cà phê gần như vẫn còn nguyên trên bàn.
Lần thứ tư, trước khi về nước, tôi gọi điện mời Bùi Tín ăn bữa cơm chia tay. Lần này tôi hỏi: “ông Bùi Tín có nhớ nước không?”. Như chạm đúng vào mạch cảm xúc thiêng liêng, đang ăn, Bùi Tín bỗng buông đũa, chống tay lên bàn, rơm rớm nước mắt: “Có, mình nhớ nước lắm. Có đêm mình mơ được về nước. Sướng quá mình vất dép đi chân trần chạy dọc theo bờ Hồ, thỉnh thoảng dừng lại đưa tay với những rặng liễu đang rủ bóng xuống mặt hồ xanh biếc. Có lần mình mơ được chạy mấy vòng quanh Hồ Tây lộng gió. ôi những giấc mơ đó sao mà hạnh phúc…”. Tôi hỏi: “Thế ông Bùi Tín có muốn về nước không?”. Bùi Tín nhìn tôi: “An nói đùa đấy chứ”. Tôi khẳng định: “Tôi nói thật 100%”. Bùi Tín thở dài: “Tôi không tin. Tôi nghĩ là họ sẽ không cho tôi về”. Tôi quả quyết: “Với tư cách là một công dân của nước Việt Nam, tôi xin bảo lãnh cho ông về nước”. Bùi Tín hoang mang: “An nói cụ thể hơn xem nào”. “Tất nhiên là phải có điều kiện”, tôi tiếp tục: “Bùi Tín ra đi như thế nào thì hãy trở về như thế”. “Nghĩa là làm sao?”. Bùi Tín hỏi. Tôi trả lời: “Nghĩa là khi đi Bùi Tín lên đài báo chửi bới dân tộc, thì bây giờ Bùi Tín lại lên đài báo tạ lỗi xin đồng bào tha cho những lỗi lầm nghiêm trọng mà Bùi Tín đã mắc phải trong nhiều năm qua. Với bản chất nhân ái cao cả, tôi tin nhân dân Việt Nam sẽ cho Bùi Tín cơ hội được trở về”. Nghe tôi nói, Bùi Tín ngồi lặng im một lát rồi mới tự thú: “Mình không làm được nữa”.
Bùi Tín sinh năm 1927, tính đến nay đã 85 tuổi. Bùi Tín luôn đau ốm, sống đơn độc không bằng hữu và đã sạch vốn bán chữ kiếm tiền. Với đồng lương thất nghiệp nhà nước Pháp cho, Bùi Tín chỉ đủ trả tiền thuê nhà. Bùi Tín phải chạy vạy kiếm tiền nuôi thân và nuôi cả cô Hà, một thợ cắt tóc Hà Nội được Bùi Tín đưa sang cưu mang che chở. Bùi Tín phải sống như thế nào đây ở những năm tháng cuối đời? Tôi biết Bùi Tín đã hiểu rất rõ cái giá cay đắng mà Bùi Tín phải trả cho tham vọng chính trị thái quá một thời của mình.

Biết là sẽ khó làm nhưng còn cách nào tốt hơn con đường trở về với cội nguồn - nơi có truyền thống chỉ “đánh kẻ chạy đi chứ không bao giờ đánh người quay lại”. Chính vì lẽ đó tôi vẫn muốn Bùi Tín hãy dũng cảm hối cải, lên lại đài báo thú tội trước nhân dân, ít ra cũng là để “lập công chuộc tội”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://binhlieu.eazy.vn/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ” Kỳ1: Quái thai ra đời lúc canh khuya thu vắng VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ”   

Về Đầu Trang Go down
 
VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ” Kỳ1: Quái thai ra đời lúc canh khuya thu vắng VẠCH TRẦN BỘ MẶT PHẢN ĐỘNG CỦA “DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ”
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
BÌNH LIÊU :: CHỦ ĐỀ, BÀI VIẾT ĐƯỢC TRAO ĐỔI, THẢO LUẬN, ĐĂNG TẢI :: TIN TỨC THỜI SỰ TỔNG HỢP-
Chuyển đến